|
|
|
Tìm kiếm |
|
|
|
|
|
|
 |
suc khoe co dau, sức khỏe, suc, khoe, suc khoe, co dau, cô dâu, cô dâu ngày cưới, co dau truoc ngay cuoi, do dau truoc ngay cuoi, co dâu ngày cưới, hanh phuc gia dinh, suc khoe gia dinh, hạnh phúc gia đình, co dau truoc ngay cuoi, cô dâu, cô dâu, trước ngày cưới, hạnh phúc, hanh hạnh phúc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
suc khoe co dau, sức khỏe, suc, khoe, suc khoe, co dau, cô dâu, cô dâu ngày cưới, co dau truoc ngay cuoi, do dau truoc ngay cuoi, co dâu ngày cưới, hanh phuc gia dinh, suc khoe gia dinh, hạnh phúc gia đình, co dau truoc ngay cuoi, cô dâu, cô dâu, trước ngày cưới, hạnh phúc, hanh hạnh phúc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
|
Trước ngày cưới |
|
Lời cầu hôn muộn màng
Ngày :
28/10/2009 , lần xem :
264 lần |
 |
|
Hwei! chúng mình hãy cưới nhau nhé !!! Anh đã rất sợ khi cầu hôn em, vì anh sợ mình không đủ khả năng để mang lại cho em một cuộc sống em đáng được nhận. Nhưng bây giờ anh đã tiết kiệm đủ tiền, vì vậy chúng ta không cần đợi thêm gì nữa.
“Không…” tôi nhứ chết lặng, trái tim tôi như đang bị bóp nghẹt. “Không!!!” tôi giằng lấy dụng cụ kích tim và ấn liên hồi lên ngực anh. Thân thể anh nảy lên, xuống theo từng lần kích điện. Các y tá lần đầu tiên thấy tôi như vậy đã vô cùng kinh ngạc và sợ hãi, họ chạy vội đi tìm một bác sĩ khác và nói rằng tôi đang hoàn toàn mất bình tĩnh.
Tôi không quan tâm đến việc họ nghĩ tôi điên hay không điên. Tôi chỉ muốn cứu lấy anh, tình yêu của tôi . Mặc dù chúng tôi chỉ suốt ngày cãi nhau, mặc dù anh chưa bap giờ nói yêu tôi. Tôi vẫn muốn yêu anh, vẫn muốn anh bên tôi.
Anh vẫn nợ tôi một tấm thiệp. Anh không thể chêt! Tôi ném cái dụng cụ vô dụng kia đi và dùng tay mình nhấn mạnh và liên tục lên tim anh. Tôi ấn với tất cả sức mạnh của tôi, hi vọng nó sẽ cứu sống anh, nhưng anh vẫn không thức dậy. Anh không nói với tôi là anh đau như thế nào, tôi có thể làm gì để anh hết đau đớn, anh cứ nằm im như vậy, đôi mắt khép lại, không quan tâm gì đến tôi đang khóc gọi tên anh. Anh đang trừng phạt tôi bằng sự im lặng của anh.
Bác sĩ Jian cố hết sức đẩy tôi ra. Tôi đã không thể nhìn rõ bất kì cái gì nữa rồi. Tôi đã khóc, la hét gọi tên anh. Tôi cứ như vậy cho đến khi không thể nói được gì nữa, tôi đã ngất đi.
“Đã quá muôn, bác sĩ Shu. Anh ấy đã đi rồi. Tôi rất tiếc”. Bác sĩ Jian vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Anh ấy không thể chết”. Tôi giữ chặt trái tim mình. Anh ấy không thể chết!!” Tôi lấy hết sức để chạy đến bên anh, nhưng bác sĩ Jian đã giữ chặt lấy tôi và lắc mạnh “bác sĩ Shu, hãy bình tĩnh lại đi!”. Tôi hiểu những gì bạn đang trải qua nhưng bạn là một bác sĩ”.

Dù mình hay cãi nhau, dù anh hay làm em buồn. Nhưng em vẫn yêu anh...Ảnh:zing
Đúng vậy, tôi là một bác sĩ nhưng tôi cũng là một con người bình thường. Làm sao bác sĩ Jian hiểu được cảm giác bây giờ của tôi, cái cảm giác như đang giết chết trái tim tôi, giết chết con người tôi. Tôi đã yêu anh ấy trong từng ấy năm, với tôi chỉ có mình anh ấy thôi, anh ấy như một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi vậy.
Làm sao tôi có thể sống mà thiếu anh ấy được đây, làm sao tôi có thể bỏ thói quen cằn nhằn với anh ấy, thói quen kể cho anh ấy nghe những vấn đề của tôi, những khó khăn, những vui buồn. Làm sao tôi có thể…
Anh ấy vẫn còn nợ tôi, nợ tôi nhiều thứ lắm, một lời yêu thương, một tấm thiệp với những lời ngọt ngào, âu yếm. “Tôi muốn anh ý sống! Tôi muốn anh ý sống! Tôi chạy lại với anh, cố để đưa linh hồn anh trở lại với thân thế anh, để anh trở về với cuộc sống này, trở về bên tôi.
“Đưa cô ấy đi đi”. Bác sĩ Jian nói với các cô y tá, ngày hôm đó tôi đã hoàn toàn phát điên, tôi không còn là tôi.
Và đó là ngày valentine cuối cùng tôi có anh.
Tôi lang thang khắp nơi, những nơi nào anh đã đi qua và ở lại. Căn hộ ấm cúng của anh, văn phòng làm việc của anh. Khi tôi đến đó, những đồng nghiệp cảu anh nhìn tôi với con mắt xót xa thương cảm. Họ nói hôm đó anh đã về rất sớm, ngày sau khi tôi cúp máy, anh đã cố gắng gọi cho tôi rất nhiều lần nhưng không được.Anh đã rất lo lắng, anh rời khỏi văn phòng để đến bệnh viện gặp tôi. Trên đường đi một chiếc xe tải mất lái đã đâm vào xe anh.
Khi tôi nghe thấy những điều đấy, tôi đã như chết đứng ngay tại chỗ. Chính tôi đã giết anh, chính sự giận dữ cảu tôi đã giết anh. Chỉ bởi vì tôi không thể đọc được mail anh gửi, mà tôi đã khiến anh phải chết.
Giống như một con mèo bị bỏ rơi, tôi đã không thể khóc thê, được nữa. Sau cái chết của anh, tôi không thể khóc thêm.
Bây giờ, toi không muốn để ý đến bất kì điều gì nữa. Tôi bước chân qua con mèo và ngồi vào máy vi tính. Mặc dù tôi biết sẽ không có ai gửi thư cho tôi cả, Nhưng tôi vẫn hi vọng có một điều gì đó đặc biệt trong ngày hôm nay.
Meo… meo…. Tôi nhìn Christine xem có chuyện gì? Sữa của nó đã hết. Tôi đi vào bếp đê lấy cho cô ấy thêm sữa sau đó tôi trở lại nhìn vào màn hình.
Tôi có… 100 lá thư! Ai đủ kiên nhẫn để gửi cho tôi 100 lá thư vậy?
Có một dòng thông báo “bởi vì hệ thông lỗi nên đến tận hôm nay chúng tôi mới cỏ thể gửi thư đến cho bạn. chúng tôi thành thật xin lỗi” ISP đã gửi.
Tôi nhìn lá thư thứ nhất. Nó là một lá thư đã được gửi từ valentine năm ngoái. Trái tim toi bắt đầu đạp nhanh. Có thể là anh đã gửi những lá thư này.
Bàn tay run rẩy, tôi mở thư ra. “Pop…” một đóa hông cung với chiếc lá màu xanh, tiếp theo là một giai điệu nhẹ nhàng vang lên… “Only Love”. Không thể tin được những bông hồng thật tuyệt cùng bản nhạc du dương. Tôi như đang trong một giấc mơ, tôi như kẻ mọng du mơ màng chạm những dòng chữ bên dưới đóa hồng, đó như một bài thơ.
"Hwei."
Đó là tên tôi.
“Mình đã quen nhau rất lâu rồi phải không em, từ khi mình còn là cô bé, cậu bé. Anh chưa bao giờ tặng em bất kì một bông hoa nào đúng không em. Ngày hôm này anh gửi tặng em một đóa hồng”
Em đã nhận được nó và nó thật tuyệt anh ạ.
“Em à! Chúng ta luôn cãi nhau đúng không em. Chúng ta chưa bao giờ mở rộng trái tim mình và nói với nhau về cảm xúc của nhau đúng không em”
Vâng, tất cả là lỗi của anh vì anh luôn giữ khoảng cách.
“Anh biết anh luôn làm em cáu giận và buồn phiền vì những điều anh nói”
Cuối cùng thì anh cũng nhận ra điều ấy.
“Hôm nay anh rất muốn nói với với em rằng: Anh rất xin lỗi em và anh yêu em rất nhiều”
Em đã chờ đợi câu này từ rất lâu rồi anh biết không?
“Và anh cũng muốn nói vởi em một tin vui. Cuối cùng anh cũng đã tiết kiệm đủ tiền”
Anh đã tiết kiệm tiền, tại sao anh lại phải cần nhiều tiền như vậy?

Để bây giờ tất cả đã quá muộn anh yêu dấu.
“Vì vậy, Hwei! chúng mình hãy cưới nhau nhé !!! Anh đã rất sợ khi cầu hôn em, vì anh sợ mình không đủ khả năng để mang lại cho em một cuộc sống em đáng được nhận. Nhưng bây giờ anh đã tiết kiệm đủ tiền, vì vậy chúng ta không cần đợi thêm gì nữa.
Em luôn sẵn sàng đợi anh mà.
“Ngày hôm nay anh đã muốn gửi cho em tấm thiệp này, anh muốn hỏi em rằng em sẽ cưới anh nhé, Hwei? Chúng mình cưới nhau nhé?”
Đó là nội dung của tấm thiệp. Tôi nhứ một kẻ ngốc đã không thể nhận ra những điều đó.
Tôi đọc đi đọc lại những dòng chữ đó nước mắt tuôn rơi. Vừa đọc vừa trò chuyện cùng anh để như có thể nghe lại giọng nói của anh và được nhìn thấy anh.
Nó như trở lại những năm trước mỗi lần chúng ta cãi nhau.
Tôi bật bài hát và nghe đi nghe lại. Giọng hát nồng nàn tha thiết của Nana làm trái tim tôi nghẹn lại
Tình đầu làm nên những kỉ niệm đẹp. Anh ở đây và mọi thứ như trở về thời thơ ấu. Em nhớ anh với tất cả tình yêu, tất cả như anh đang sống và anh đã mang đến cho em một tình yêu mà suốt cuộc đời này em không quên.
“Em sẽ cưới anh chứ?”
Những dòng chữ làm tôi đau đớn. Em sẽ cưới anh ư? Nếu anh ở đây trước mặt em, em sẽ đá anh, em sẽ gọi anh làm một kẻ đại ngốc. Và rồi tôi trả lời thư anh.
“Em sẽ, em sẽ giữ anh bên em đến suốt cuộc đời em. Em sẽ cãi nhau với anh hàng ngày và em sẽ… yêu anh đến hết cuộc đời này ”. Tôi cũng gửi lại cho anh bài hát đó “Only love”. Và tôi đã trả lời anh một trăm lần như thế. Trong đêm valentine lạnh giá…
Theo LD |
 |
|
|
|
|
|
|
suc khoe co dau, sức khỏe, suc, khoe, suc khoe, co dau, cô dâu, cô dâu ngày cưới, co dau truoc ngay cuoi, do dau truoc ngay cuoi, co dâu ngày cưới, hanh phuc gia dinh, suc khoe gia dinh, hạnh phúc gia đình, co dau truoc ngay cuoi, cô dâu, cô dâu, trước ngày cưới, hạnh phúc, hanh hạnh phúc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
suc khoe co dau, sức khỏe, suc, khoe, suc khoe, co dau, cô dâu, cô dâu ngày cưới, co dau truoc ngay cuoi, do dau truoc ngay cuoi, co dâu ngày cưới, hanh phuc gia dinh, suc khoe gia dinh, hạnh phúc gia đình, co dau truoc ngay cuoi, cô dâu, cô dâu, trước ngày cưới, hạnh phúc, hanh hạnh phúc, hạnh phúc, hanh phuc gia dinh,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
|
|
 |
|