|
|
|
Tìm kiếm |
|
|
|
|
|
|
 |
hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đình, gia đình, hanh phuc gia dinh, giu vung hanh phuc gia dinh, sau ngay cuoi, gia dinh sau ngay cuoi,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đình, gia đình, hanh phuc gia dinh, giu vung hanh phuc gia dinh, sau ngay cuoi, gia dinh sau ngay cuoi,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
|
Hạnh phúc gia đình |
|
Vợ chồng và “lực lượng thứ ba”
Ngày :
04/11/2008 , lần xem :
327 lần |
 |
|
Ngay từ lúc con trai mới cưới vợ, bà Huệ, mẹ Hoàng đã dặn đi dặn lại là “dạy vợ từ thủa bơ vơ mới về.
.jpg) |
| Những mâu thuẫn nhỏ nhặt |
|
Từ lúc yêu đến khi cưới, Hoàng vẫn thấy Vân, vợ mình, không có bất cứ điều gì phải dạy dỗ cả. Tuy nhiên từ ngày bước vào cuộc sống vợ chồng thì mọi chuyện có vẻ đã khác đi rất nhiều.
Sau khi họ có con, Vân cả ngày bận làm việc và chăm sóc con. Cô ít có thời gian dành cho chồng. Kinh tế gia đình cũng trở nên eo hẹp hơn không còn thoải mái như lúc hai người còn son rỗi.
Thỉnh thoảng, Hoàng vẫn muốn tụ tập với đám bạn cùng làng nhậu nhẹt say sưa. Thậm chí Hoàng còn tham gia chiếu “tá lả” sát phạt nhau.
Ngày chưa có con, Vân cũng chỉ nhắc nhở chồng mà không ngăn cấm. Cô cho rằng, nếu chỉ vui một chút thì cũng chẳng sao, miễn là đừng quá đà.
Nhưng khi có con, chi tiêu gia đình tốn kém hơn, Vân cũng cần chồng bên cạnh chia sẻ bớt việc nhà việc nuôi con. Vì vậy cô nhắc nhở rồi phản đối chuyện Hoàng uống rượu, đánh bài.
Bị ngăn cản, Hoàng bắt đầu bực bội. Mâu thuẫn vợ chồng cũng bắt đầu từ đó nảy sinh. Những ngày giỗ chạp hay lễ tết, sang nhà bố mẹ uống chén rượu là Hoàng lại không chịu được bực bội, bắt đầu kể lể chuyện vợ “không nghe lời”.
Hoàng kể “tôi” Vân hay kiểm soát chồng, bắt chồng làm những việc mà “đàn ông không bao giờ làm” như nấu cơm, cho con ăn hay tắm cho con. Và tội lớn nhất là Vân bây giờ dám cãi lại cả chồng.
* Phượng làm nhân viên văn phòng cho một công ty nhà nước. Công việc chẳng có gì nhiều. Hàng ngày chỉ quanh quẩn vào ra rồi năm bảy người toàn là nữ lại chụm đầu buôn chuyện.
Kể chuyện người chán, họ quay ra kể chuyện bản thân mình. Khoe mãi cũng hết chuyện, dần dà người nào gặp chuyện không hay với chồng cũng đem ra giãi bày tâm sự.
Phượng lấy Hùng đã được ba năm. Hùng khá hiền lành, hay nhường nhịn vợ. Hùng là kỹ sư tin học. Hàng tháng đi làm về được đồng nào, Hùng thường đưa cả cho vợ.
Nhưng rồi làm việc ở công ty thu nhập không cao, Hùng bàn với hai người bạn mở thêm một cửa hàng sửa chữa đồ điện tử. Một người chịu trách nhiệm chính ở cửa hàng, hai người còn lại thì tranh thủ làm thêm ngoài giờ.
Từ thời điểm ấy, Hùng thường phải dành một khoản tiền để lúc cần thì mua thiết bị, nhập hàng. Tài chính của Hùng cũng không thể ổn định như trước. Tuy vậy Hùng vẫn đưa tiền cho vợ, khi nhiều khi ít.
Làm thêm giờ nên nhiều lúc Hùng cũng phải về muộn hơn. Có hôm phải tranh thủ làm cho kịp anh phải ở lại cửa hàng. Một lần sau khi sửa xong thiết bị, ba người dẫn nhau đi ăn tối. Đúng hôm ấy Phượng tìm đến cửa hàng mà không gọi điện trước. Thấy cửa hàng đóng cửa, Phượng liền nghi ngờ chồng dối mình làm điều mờ ám. Bất chấp sau đó Hùng giải thích thế nào cô cũng không tin.
|
Thêm dầu vào lửa |
|
Sáng hôm sau, Phượng đem bộ mặt sưng húp lên cơ quan và bao nhiêu nghi ngờ uất ức liền giãi bày cả với các đồng nghiệp. Rỗi việc, mỗi người một câu bàn vào. Họ khuyên Phượng phải thận trọng kẻo mất chồng như chơi. Họ bảo đàn ông bây giờ mười ông thì cả mười giấu vợ làm chuyện này chuyện nọ.
Theo lời đồng nghiệp, Phượng tìm mọi biện pháp để quản lý chồng. Mỗi ngày cô gọi hàng chục cuộc điện thoại. Ngoài mặt thì tỏ ra quan tâm hỏi xem chồng ăn cơm chưa, bao giờ thì về nhà... thực ra cô muốn kiểm soát chồng là chính. Thỉnh thoảng cô lại đến cửa hàng dò hỏi hai người bạn cùng làm của chồng xem Hùng đi đâu, thu nhập nhiều ít ra sao.
Rồi cô đối chiếu với những lời mà Hùng đã kể với cô. Nếu có chỗ nào không khớp nhau thì cô lập tức làm toáng lên. Hai người bạn của Hùng muốn trêu tức vợ chồng cô nên đôi lúc cố tình trả lời mỗi người mỗi khác cho có vẻ bí hiểm. Thế là Phượng đinh ninh là chồng đã dối mình làm chuyện bất chính.
Cô lại đem những chuyện ấy đến cơ quan bàn bạc. Những đồng nghiệp của cô khuyên rằng cô phải cứng rắn, phải mạnh tay để cho chồng chừa cái thói trăng hoa ấy đi.
Về nhà Phượng làm thật. Cô vật vã khóc lóc, bỏ cả ăn uống quyết làm cho Hùng phải sợ mới thôi. Hùng không hiểu chuyện gì nên đến hỏi han sự tình. Phượng cứ vật vã không chịu nói. Cô còn mang chăn gối ném vào mặt chồng.
Đi làm về mệt mỏi, Hùng không hiểu đầu đuôi ra sao. Hiền nhưng cục, khi bị vợ ném những thứ linh tinh vào mặt, Hùng không chịu được liền dựng Phượng dậy và tát cho cô hai cái nên thân.
Theo sách lược của các đồng nghiệp dặn trước, Phượng lập tức đưa đơn đòi ly hôn. Đang cơn giận, Hùng ký ngay rồi bỏ ra cửa hàng. Một mình Phượng ở nhà với tờ đơn. Lúc ấy cô mới hoang mang không biết phải làm gì.
Không gửi đơn thì xấu hổ, yếu thế với chồng mà gửi đơn thì nghĩa là hai người sẽ chia tay trong khi chính cô cũng không biết có đúng chồng mình mắc sai lầm gì hay không...
* Nghe con trai kể lể, được dịp bà Huệ đay đả chuyện bà đã nhắc nhở Hoàng không được chiều chuộng vợ, phải biết dạy nó có phép tắc ngay từ ngày mới cưới. Đổ thêm dầu vào lửa, bà thúc giục con trai phải “tề gia”, phải cho vợ một bài học. Nhà này không có chuyện “rế lộn lên nồi” không chứa quân “trốn chúa lộn chồng”.
Bà còn bảo ngày trước đàn bà mà cãi chồng thì sẽ bị xé quần áo đuổi ra khỏi nhà. Được mẹ “tiếp thêm sức mạnh”, Hoàng càng thấy mình đúng, vợ sai. Anh ta hùng hổ về nhà “nói chuyện” với vợ.
Hôm ấy, đứa con nhỏ bị sốt, Vân cả đêm phải dỗ con. Thấy Hoàng về không được một lời hỏi han tử tế lại còn mắng mỏ, không chịu đựng được, Vân cũng lời qua tiếng lại.
Để thị uy, Hoàng lập tức dạy vợ bằng nắm đấm. Lần đầu tiên bị chồng đánh, Vân không thể chấp nhận được, cô bế đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ. Vắng vợ vắng con, Hoàng thấy nhà trống hoác.
Được vài ngày anh ta bắt đầu thấy hối hận và cảm thấy mình quá đáng. Buồn bã, Hoàng lại sang nhà bố mẹ đẻ. Chẳng khuyên con trai nhận lỗi, bà Huệ còn “lên giây cót tinh thần”: “Rõ là cái đồ trốn chúa lộn chồng. Nếu bố mẹ nó không xuống xin lỗi thì đừng có cho nó bước chân về nhà...” Nghe lời mẹ, Hoàng không đi đón vợ. Hai vợ chồng ly thân từ đấy.
|
| Thanh Thủy |
|
 |
|
|
|
|
|
|
hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đình, gia đình, hanh phuc gia dinh, giu vung hanh phuc gia dinh, sau ngay cuoi, gia dinh sau ngay cuoi,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
hanh phuc gia dinh, hạnh phúc gia đình, gia đình, hanh phuc gia dinh, giu vung hanh phuc gia dinh, sau ngay cuoi, gia dinh sau ngay cuoi,
co dau, hanh phuc gia dinh, gia dinh hanh phuc, gia dinh, hanh phuc, cô dâu, hạnh phúc gia đình, hạnh phúc, gia đình, hạnh, phúc, gia đình, chồng, vợ, vợ chồng, vo chong, ghen, ghen chong, ghen chồng, ghen vo, ngoai tinh, suc khoe, sừc khỏe
|
|
 |
|